Ý NGHĨA CỦA VIỆC HỌC

Vừa rồi mình có việc lên Buôn Ma Thuột nơi chôn rau cắt rốn của mình, và khi trở về nó đã để lại trong lòng mình một nỗi lòng rất nặng khi mình ghé  Đạt Lý thăm bà con cách trung tâm thành phố 15 km.

Bà con của mình ở đây thời mình còn ở Buôn Ma Thuột đã từng có một cuộc sống khá tốt và kinh tế cũng ngon lành nhờ cafe rất có giá và gia đình đông con nên phụ giúp gia đình làm rẫy vì vậy mà của dư ra nhiều, cuộc sống khá là ổn định. Tuy nhiên đợt này về thăm thì mình thấy cuộc sống của bà con rất u ám và mờ mịt, người thì mất sức lao động không làm nổi rẫy, người thì nợ nần do đề đóm đỉnh điểm có người tự vẫn do làm ăn ngày càng thua lỗ …. và rất nhiều bảng “BÁN NHÀ” “BÁN ĐẤT” hiện lên và phần lớn những người bà con mình đều bị dính vào những cái bảng này.

Mình là con người hay nghĩ quẩn nên cũng đã suy nghĩ lung tung với nhiều câu hỏi cứ nảy ra trong đầu suốt chuyến thăm: tại sao Dak Lak đang phát triển vậy mà phần đông bà con lại khổ vậy?! Tại sao bà con mình lúc xưa sung túc lắm mà giờ ra nông nỗi?! Sao mấy anh chị mình không chọn việc khác mà làm trong khi làm rẫy ngày càng khổ và lỗ?! hay phải làm rẫy như thế nào cho nó tốt hơn, lợi nhuận cao như kiểu Nhật Mỹ?! vvvvv 

Và trên đường đi mình ghé qua 1 quán cafe rất đẹp, khi vào thì mới biết là của doanh nhân “Mười Bơ” mới tình cờ đọc được trên báo do bác Nguyễn Lân Dũng viết về quá trình anh Mười này đi lên từ 2 bàn tay trắng (trắng 1 cách sạch sẽ) nhờ cây bơ; thì càng làm mình đặt ra nhiều câu hỏi: đấy có rất nhiều cách để làm giàu mà! Thực ra để có được câu trả lời đó thì phải mất một quá trình rất dài là anh mày mò các giống bơ khắp Dak Lak rồi đi qua tới tận Úc, Israel … để tìm tòi nghiên cứu các giống bơ rồi lai tạo cấy ghép để ra được những giống bơ xuất khẩu. Chứng tỏ là anh đã tự học hỏi mày mò nghiên cứu nhiều lắm mới được vậy.

Quay lại chủ đề của bài viết này mình muốn nói về cái sự học, điều mà ngay từ nhỏ mình đã được Ba Mạ anh chị trong nhà luôn luôn nhắc nhở thậm chí ép buộc để có một tương lai tốt đẹp hơn. Thời đó mình còn nghe các anh kể lại rằng Ba mình có 1 câu nói bất hủ là “Đi làm ruộng mà có chữ cũng hơn thằng vô học” thì càng ngày mình càng hiểu ra thâm sâu của câu đó, giống như qua câu chuyện anh Mười Bơ vậy.

13 năm trước khi gầy dựng nên HQSV và sau đó đẻ ra câu slogan “Học để giàu có và hạnh phúc!” mình thật sự vẫn còn mơ hồ với “giàu có” và “hạnh phúc” lắm vì cho dù mình học cho cố lắm cũng chả có gì trong tay nên không thể nói giàu có được, nhưng nghiệm lại nếu mình không được học thì cuộc sống chắc chắn không được thoải mái được lựa chọn công việc để làm thậm chí đến lúc già khú đế mình vẫn còn có thể làm việc được vì khi đó dù tay chân yếu ốm thì cái đầu lại càng sáng suốt vì có nhiều kinh nghiệm và những điều đã học thì càng được mài giũa nên công phu càng lợi hại hơn. Và nhờ việc học đó mà mình có thể nắm bắt được sự biến đổi của xã hội để có thể thay đổi cách làm việc cho phù hợp với sự phát triển và gút lại là không bị thất thời để rồi bị cuộc đời nhấn chìm!

Chính vì tiếc nuối cho những anh chị bà con không được các bác định hướng học hành một cách chuẩn mực nên mình nghĩ phải cố gắng để giúp những đứa con cháu được học để thoát khỏi cuộc đời vô định kia, để có 1 định hướng rõ ràng về sự nghiệp – điều rất quan trọng của đời người!

HỌC ĐỂ GIÀU CÓ VÀ HẠNH PHÚC!

Ken Vo

Post comment

You must be logged in to post a comment.

© 2006 - 2019 HQSV