VÌ SAO GIÁO DỤC QUAN TRỌNG VỚI NHỮNG NGƯỜI NHƯ TÔI?

VÌ SAO GIÁO DỤC QUAN TRỌNG VỚI NHỮNG NGƯỜI NHƯ TÔI?

(P/S: Đây là bức thư cảm ơn mình được yêu cầu viết cho hội đồng Rotary vào tháng trước. Vài người bảo nó có thể truyền cảm hứng cho ai đó. Nên mình dịch lại tiếng Việt trong trường hợp ai đó muốn đọc).
————————–
Vài tuần trước, tôi đến tiệm làm tóc. Cô bé gội đầu cho tôi chỉ vừa tròn 14 tuổi. Cô là con gái cả trong một gia đình có 5 anh chị em. Bố cô là thợ sơn tường, mẹ ở nhà nội trợ. Tôi hỏi cô bé có muốn quay trở lại trường học không rồi tôi sẽ tìm cách giúp đỡ. Nhưng cô bé lắc đầu bảo hài lòng với công việc hiện tại. Nếu cô quay lại trường học, gia đình sẽ mất đi một nguồn thu nhập. Và dĩ nhiên, tôi thì không thể nào ép ai đó quay lại trường học nếu họ thực sự không thích thế.

20 năm cách đây, tôi giống như cô bé trong tiệm gội đầu này. Giấc mơ của tôi lúc đó chỉ đơn giản như những người phụ nữ trong làng. Tôi chỉ cần lớn lên khỏe mạnh, lấy được tấm chồng tốt và rồi thì an phận.

Nhưng thử thách cuộc sống thì không đợi chờ tôi cho đến lúc trưởng thành. Khi tôi lên 6 tuổi, nhà tôi phá sản, bố tôi từ người đàn ông giàu nhất làng trở thành người thợ cưa bom, thứ mà suýt nữa đã giết chết ông ấy trong một vụ tai nạn. Sau nửa năm nằm viện tiếp nhận điều trị, bố tôi bỏ xứ di cư vào Nam lập nghiệp. Bố mang theo mẹ tôi, anh trai tôi, em gái tôi nhưng không có tôi đi cùng. Tôi là đứa trẻ thông minh nhất trong gia đình. Bố biết, sẽ chẳng có tương lai tốt đẹp nào cho tôi ở vùng đất mới, nơi chẳng có nổi một trường tiểu học cho tôi học.

Họ hàng tôi thay nhau trông nom tôi. Nhưng họ thì nghèo, và việc có thêm một nhân khẩu như tôi trong gia đình họ chẳng khác nào việc vơ thêm một “túi cần” vào người vậy, thứ mà sẽ chỉ tạo ra rắc rối cho họ.

Tôi nhớ rất rõ cơn đại hồng thủy năm 1999 cuốn phăng đi tất cả những gì gia đình bà nội tôi có, lũ nhóc chúng tôi leo lên nóc nhà bám trụ, chả biết ai sẽ khóc nếu mình chết đi. Tôi nhớ rất rõ mỗi sáng sớm sau đó đều thức dậy với cái bụng đói cồn cào vì nhà bác chỉ đủ gạo nuôi tôi ngày 2 bữa. Bây giờ, tôi quen với việc không ăn sáng vì nó trở thành điều quen thuộc. Tôi nhớ rất rõ những bữa cơm thiếu gạo bà nội phải độn thêm hột mít, và thật là tồi tệ khi phải đánh lừa vị giác của mình để nghĩ hột mít là thịt gà. Tôi nhớ rất rõ để có được bộ quần áo mới ngày tết, tôi đi nhặt đậu thuê cho nhà hàng xóm cả tháng trời và gửi tiền cho bà nội đi chợ. Ngày đầu năm, tôi mặc bộ quần áo chạy mới chạy tung tăng khắp xóm. Mợ tôi nhìn cười nắc nẻ, “mày mặc đồ ngủ đi ăn tết à”. Tôi trở về khóc tức tưởi, nghĩ, sao không ai dạy mợ tôi cách nói dối.

Tôi muốn thoát ra khỏi cuộc sống đó, và tôi biết con đường duy nhất để đổi đời là phải học. Tôi luôn là học sinh giỏi nhất trong ngôi trường làng của tôi, là niềm tự hào của các thầy cô ở đó.

Năm 14 tuổi, tôi vào Bình Phước đoàn tụ với bố mẹ tôi. Nhưng đó chưa bao giờ là một cuộc đoàn tụ hạnh phúc. Tôi nhanh chóng phát hiện ra sau quá nhiều mất mát: bị phá sản, bị tai nạn, bị họ hàng coi thường phải bỏ xứ đi, bố tôi thay đổi tính nết và vì thế mẹ tôi không có một cuộc sống hôn nhân tốt đẹp. Tôi ngừng nói chuyện với bố tôi vì tôi ghét cách bố đối xử với mẹ. Tôi ghét cả mẹ tôi vì bà ấy quá nhu nhược và quá phụ thuộc vào bố. Tôi không chia sẻ được với anh trai hay em gái tôi vì họ đã không lớn lên cùng tôi như những anh chị em khác. Tôi rơi vào chứng tự kỉ, không giao tiếp với ai.

Tôi nhờ thầy chủ nhiệm xin cho tôi được ở kí túc xá để khỏi phải đối đầu với bố mẹ tôi dù nhà tôi cách trường chỉ có 5km. Trường học trở thành nhà, thành bạn và hơn hết là nơi ẩn náu cho tôi.

Tôi tốt nghiệp đại học, có được công việc ổn định và trở về thăm nhà. Tôi bảo mẹ, nếu mẹ muốn ly dị, tôi sẽ chịu trách nhiệm lo cho cuộc đời mẹ. Nhưng sau tất cả, mẹ tôi chưa bao giờ có ý định muốn từ bỏ bố tôi.

Tôi quyết định, thế thì thôi, tôi phải sống cho bản thân mình chứ. Tôi bỏ công việc nhiều bạn trẻ ao ước, đi du lịch để nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của chính mình. Tôi bị thôi thúc làm những thứ mà những người phụ nữ như mẹ tôi chả bao giờ dám làm. Du lịch cho tôi cơ hội đi qua nhiều đất nước, gặp gỡ nhiều nền văn hóa, tiếp xúc với nhiều loại người khác nhau để cuối cùng hiểu rõ hơn về thế giới mà tôi đang sống.

Lần đầu tiên tôi nộp đơn cho học bổng “Hòa bình”, (Peace Fellowship), tôi bị đánh rớt. Tôi đã không giải thích được lý do vì sao tôi muốn quay lại trường học với hội đồng ngoài việc bị thu hút bởi suất học bổng trị giá $87,000/năm cho tôi cơ hội được tiếp cận nền giáo dục từ một trong những trường học tân tiến nhất.
Cho đến một ngày khi tôi ngồi giữa các bạn bè du lịch bụi của mình, nghe họ nói về chuyện gái trai, tôi tự hỏi, nhẽ nào đó là tất cả những gì về cuộc sống. Tôi không muốn sống một cuộc đời nhạt nhẽo như thế. Tôi cũng không muốn chỉ làm đầy nó bằng những chuyện điên rồ. Tôi muốn sống một cuộc sống ý nghĩa hơn mà ở đó, những bạn trẻ khác có thể nhìn vào tôi và học cách thay đổi nếu họ muốn. Đó là lần thứ hai tôi quyết định nộp đơn trở lại, cũng là lúc tôi gác bỏ mọi chuyến du lịch, làm quần quật như một phụ bếp trong một khách sạn ở Los Angeles để đổi lại ăn ở miễn phí và dành hết thời gian còn lại trong ngày ôn luyện cho 2 kỳ thi quan trọng.
Và bây giờ, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến hội đồng Rotary. Cảm ơn vì đã đánh rớt tôi trong lần đầu tiên, dạy cho tôi bài học về sự kiên trì, giúp tôi tìm ra đam mê thực sự của bản thân. Cảm ơn vì đã chấp nhận tôi trong lần nộp đơn thứ hai, để giúp tôi tin rằng, nếu bạn thực sự có quyết tâm, những nỗ lực của bạn sẽ được ghi nhận. Cảm ơn bà Lyn Kenny, ông David Warren, những người trong hội đồng đã chưa bao giờ từ bỏ niềm tin vào tôi trong suốt 2 năm qua. Cảm ơn ông Roger, đã là người thầy tuyệt vời giúp tôi vượt qua 2 kỳ thi cam go nhất.

Tôi có 6 tháng nghỉ ngơi trước khi chính thức trở lại trường học. Tết vừa rồi, tôi trở về thăm quê. Mợ tôi thì đang làm thức ăn thiết đãi bạn bè của cậu. Tôi là người phụ nữ duy nhất được mời ngồi chung bàn với các đấng mày râu. Cậu tôi rõ là tự hào về tôi lắm nên cậu muốn giới thiệu tôi với các chú bác khác. Cậu chẳng biết tôi sang Mỹ học cái quái gì đâu. Nhưng cậu biết về nước Mỹ, đất nước mà mấy chục năm trước cậu kịch liệt chống lại và bây giờ thì cậu ao ước được sống trong nó.

Tôi bỏ cốc bia xuống, bước vào bếp, nói với mợ tôi rằng, hãy dừng việc nấu nướng lại đi, lên trên nhà ngồi với chúng tôi. Mợ tôi bảo mợ không biết uống, cũng chả biết nói chuyện gì với các anh, nên mợ từ chối không tham gia. Nhưng tôi thì đâu cần mợ phải uống hay nói chuyện với các anh. Tôi chỉ cần mợ bước ra khỏi gian bếp đó, để chứng tỏ rằng bếp không là nơi dành riêng cho phụ nữ và phụ nữ thì có quyền ngồi chung bàn nhậu với đàn ông.

Một vài người bảo tôi hãy dừng việc học hành lại đi, vì trường học không giúp ích được nhiều và nên dành thời gian quý báu của tuổi trẻ để start-up vài dự án. Nhưng đổ lỗi cho trường học đã không giúp bạn thành công thì cũng chẳng khác gì đổi lỗi cho cuộc đời đã không lắm dễ dàng. Tôi không nghĩ cuộc sống nên dễ dàng. Ngược lại, nó nên là những chuỗi thử thách để dạy bạn cách chiến đấu và cảm nhận được rằng chúng ta đang sống thực sự. Thế nên, sẽ chẳng bao giờ là nhiệm vụ của trường học để giúp tôi thành công. Sẽ là nhiệm vụ của tôi để tận dụng những gía trị mà trường học mang lại để tạo ra cơ hội cho chính mình. Và khi nói thế này, tôi biết tôi sẽ dùng hai năm tiếp theo của đời mình để chứng minh nó….

by Võ Mỹ Linh

Post comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

© 2006 - 2017 HQSV